Chuyện 1 thời đã qua - Truyện người lớn Phần 9

Bookmark and Share
Nó ngồi xuống ghế thởhổn hển, bờ ngực cao nhấp nhô theo tiếng thở, lấm tấm mồ hôi, có vẻ như là đangrất ấm ức, tôi càng nhìn lại càng khoái trá, tôi bảo : - Thôi ăn nốt đi cho gànó đi nguyên con. Rồi tôi cười cười xúc thêm thìa cháo cho vào miệng, nhìn đềunó, nó liếc mắt nhìn tôi, nó bảo :- chả thèm ăn nữa, cái đồ xấu bụng, mất cảbuổi sáng rồi bị thế này đây.




Tôi lại càng buồn cười, để im đi ai ng ta trêu, ng ta bệnh đang chán mà cứ dánmắt vào cái màn hình máy tính, tôi vừa ăn vừa nói ngụ ý là muốn cho nó nghethấy : - trời ơi, cháo ở đâu mà ngon ghê ta, thế mà có người lại còn chê. Tôiliếc liếc nhìn nó, thấy nó không phản ứng j, tôi khoái lắm, lại tiếp : - Thôi,dở mồm thì ăn luôn đi, cứ làm khách hoài.

Liếc nó lần nữa rồi cười đều, lần này thì bị nó bắt gặp, tôi cúi đầu xuống vẻăn năn, tự nhiên thấy nó đứng lên, tôi ngước lên nhìn, bỏ mẹ, nó tức thật rồi,nó lườm tôi, môi cong lên, nó hậm hực nói : - Tớ về đây, cậu ở đây mà ăn nốtcháo, không thèm nữa. Rồi đi thằng ra cửa, mặt cúi gầm đi xuống nhà, tôi ngẩncả người, ơ chết rồi, hơi quá rồi, tôi vội bỏ bát cháo chạy xuống, tôi túm lấytay nó kéo lại, tôi nhìn nó, tôi nói : - Ơ giận thật đấy ah, tớ đùa chút thôimà.
“ – Đùa cái j mà đùa, không thèm nữa, tớ về nhà cho sướng, đỡ phải ở đây nghecậu nói này nói nọ. Linh vùng vằng rút tay ra, nhưng tôi nắm chặt hơn, tay kiacầm luôn tay còn lại của nó, không cho dãy nữa, tôi nhìn nó tôi bảo : - Tớ đangốm chưa khỏi, bố mẹ chưa về, nhỡ có bị làm sao thì biết thế nào.
Nó lườm tôi, bĩu môi : - thôi đi, cậu có làm sao đâu, chỉ có tớ ở đây thêm làsẽ thành người ốm thôi.

Tôi giả vờ rất nghiêm trọng, nắm tay nó dí lên chán, lên má mình, tôi nói : -này, này, đó , thấy chưa, vẫn đang nóng hầm hập đây này, tớ chưa khỏi mà.Thậtra là do mới chạy nên người nóng toát mồ hôi mà thôi,do tôi ốm nên chắc mẹ tắtmáy lạnh, chỉ bật cái quạt cho thoáng, Thấy nó ngần ngừ không nói j, tôi mỉmcười đắc thắng đến 8 phần, tôi cười hì hì nói :- thôi nào, ở lại thêm với tớđi, tớ đang ốm, chán lắm, cám ơn cậu sáng nay đã đến, rồi còn chơi đùa với tớnữa, ấy, đừng nhìn kiểu thế, tớ sợ lắm, tớ nói thật đó, h tớ thấy đỡ nhiều rồi,lúc mới dậy thật sự là rất mệt, nhưng có cậu tớ cảm thấy thoải mái hơn nhiều, hcậu về, mình tớ biết làm thế nào, đi mà, đừng về mà , đc không.

Tôi cầm tay nó lúc lắc, tỏ vẻ rất đáng thương, nó lườm tôi : - không đc trêu tớnữa đâu đó.
“- Uhm, đc rồi, đi lên đây, tớ biết cậu vẫn đang đói, tớ múc nốt cháo cho mà ăn-tôi cười hì hì, thế là xong, kéo tay nó lên phòng, Linh ngoan ngoãn đi theotôi, không nói năng j cả.

Tôi kéo Linh ngồi xuống ghế, tủm tỉm cười, múc thêm cho Linh bát cháo, tôi biếtchắc sáng nay dậy sớm, lại chưa ăn j đến tận bây h nên đói là phải, ấy thế màcòn ra vẻ lắm, tôi dỗ mãi mới chịu ăn, chẳng qua là tôi thương con gà thôi,muốn cho nó đc yên nghỉ nguyên hình hài 1 chút, Linh khen chưa bao h đc ăn cháongon như thế, tý về phải hỏi xem mẹ tôi mua cháo ở đâu để sau nó cũng qua đómua, tôi chỉ cười không nói j cả, gớm, lúc đói thì mầm đá cũng ngon hết, nhìnem ăn mà tôi thấy vui vui, tôi muốn nói cám ơn em đã ở bên chăm sóc tôi, tuychỉ là 1 chút nhưng tôi cũng hiểu đc tấm lòng em như thế nào, nhưng dường nhưnói thế thì khách sáo quá, cố ăn cho xong, tôi mom mem lại gần, tôi bảo : -này, ở nhà tớ có 1 quy định đó là ai ăn sau cùng người đó rửa bát, tớ ăn xongrồi đó, hì hì. Tôi nhìn nó cười rất chi là đểu, Linh cong môi lên, bật luôn : -Còn lâu á, nãy tớ xuống hâm nóng rồi bê lên đây còn j.

“ – Thôi, cứ ăn đi, để thằng ốm này rửa bát cho vậy - Tôi lẩm bẩm, nó ngớ ngườirồi nhìn tôi nghi hoặc, rồi cũng gật đầu nói : - thôi đc rồi, lần này thôi đó.Tôi cố bịt mồm để khỏi cười phá lên, chứ lộ ra là chết ah nha, thấy nó khôngnói thêm j nữa, tôi biết thế là xong rồi, uể oải ngồi bên cạnh Linh, ngó ngóxem nó đọc cái j, mũi tịt nên tôi chả ngửi đc gì mặt dù đã ghé sát bên tóc nó,đc 1 lát thì Linh đưa tôi 2 viên thuốc, nói là mẹ tôi dặn ăn xong thì kêu tôiuống rồi nó bê khay đồ ăn xuống, tôi nhìn theo dáng người nó, tôi nói với theo: - mang theo 2 lon bò húc lên luôn nhé, Tiếng nó ở dưới vọng lên : - Biết rồi.Nó ngoan thiệt đó, tự nhiên thấy yêu quá cơ, bảo gì cũng nghe hết, cũng may hômnay có Linh sang, đỡ phải đi đi lại lại, ngồi vào máy tính, nghich nghich đc 1lát thấy Linh đi lên, tay cầm 1 lon bò huc, tay kia cầm cốc nước lọc có đá, Nóđưa lon bò húc cho tôi, tôi cầm thấy không phải lon nước lạnh, mặt ỉu xìu, tôihỏi : - sao không mang lon nước lạnh cho mình, mà cậu không thik uống nước ngọtah.
Nó nhìn tôi bảo : - thôi đi, ốm mà còn đòi uống nước lạnh, uống thế thôi, tớkhông thik bò húc, uống nước lọc là đc rồi, tránh ra cho tớ ngồi máy cái coinào.

Tôi bật lon nước, tôi bảo : - Ngồi cả sáng chưa chán ah, để tớ ngồi, ra kia đọcbáo đi, cậu ngồi từ sáng rồi đó, khéo mà lại cận đó. Nó nhùng nhằng 1 chậpkhông đc nên cũng đành bó tay, lượn lờ nghịch ngợm đồ trong phòng tôi 1 xíurồi, cầm sấp báo, nằm lăn ra giường đọc. Tôi ngồi máy đc tý đã thấy ong hết cảđầu, mỏi hết mắt, quay sang nhìn nó, thấy nó đang nầm sấp xuống, chống cằm đọcbáo, đôi chân dài trắng trẻo đang duỗi thẳng về phía tôi, đung đưa, nghoe ngẩy,co lên duỗi xuống, cái mông cong lên, cái đầu lúc la lúc lắc đọc báo, 1 ý nghĩđen tối lóe trong đầu, không biết là….. ài chà chà, tội lỗi quá, tội lội quá,tôi nheo nheo mắt cố nhìn vào ống quần đùi, xem xem không biết bên trong màu jta, há ha, cố nheo nheo nhìn mà khó quá, ống quần bó sát đùi nên chả thấy cái jbên trong cả, đến nản, tôi chép miệng, chả muốn nhìn nữa, nhìn nó đang nằm trêngiường mình mà cứ phơi phới thế này, 1 là mình đang ốm dở, 2 là hôm qua mới đcôm hôn chị xong, không thì sợ rằng là …. Thôi không nghĩ nữa, lại dại dột thìkhốn há há, mà cái kiểu thật thật giả giả của bọn con gái rất khó lường ah nha,nhìn thì coi bộ như thả mồi câu nhưng mà chúa mới biết tụi nó nghĩ cái j.

Tôi vươn vai mấy cái , rồi ngáp ngắn ngáp dài, uể oải đứng dậy, lượm lờ khắpphòng, Linh nhìn tôi, nó bảo : - Đừng đi đi lại lại nữa, nhìn cậu tớ chóng cảmặt, ra đây ngồi cái đi. Rồi chỉ chỉ lên giường, bên cạnh nó, tôi lững thững đilại gần rồi ngồi xuống, nhìn cặp đùi trắng mơn mởn hay trước mắt mà tự nhiênthấy nóng hết cả người, nó thì như chả để ý j cả, cứ chống cằm đọc báo, tôi ngảlưng xuống giường, khẽ quay sang nhìn linh, đôi mắt đang khá là chăm chú, cáimiệng cong cong, ngực bị đè giường, phình sang 2 bên, nhô lên hẳn 1 cục trướcngực áo, trắng nõn, mà lại còn mặc áo thun cổ rộng nữa chứ, khó khăn lắm mớikiềm chế đc, đành quay mặt đi chỗ khác, không giám nhìn lâu, nhưng mà ý chí cứbị thôi thúc, thỉnh thoảng liếc qua hoài thôi, rồi cũng phải có tý đụng chạm,không mình phát hỏa mà sốt mất, tôi mon men, chạm lên bờ vai trần của nó, lânla hỏi chuyện : - ê này, tớ bảo, vụ đi biển thế nào rồi. Rôi khẽ nắn nắn vai nó1 cái, nó vẫn đọc báo, kệ cho tôi để tay lên cánh vai trần, nó bảo : - oke,xong hết cả rồi, tớ cũng đã định ngày và đã bàn bạc xong xuôi. Mặt tôi nghệtra, bàn bạc xong xuôi á, sao chưa có nói j với tôi cả mà đã nói xong là sao ta,tôi hỏi : - sao chả thấy nói j với tớ cả, thế hôm nào thì đi vậy .

Tự nhiên nó gấp tờ báo, xoay người nhìn tôi, tay tôi vô thức trượt nhẹ lên lớpáo ngực nhô cao, tôi giật nảy cả mình, vội thu tay lại, nó cũng thấy vậy, nhưnglại chả phản ứng j, nó nhìn tôi nói : - Trước khi đi tớ báo trước cho cậu 1 ngàyđể chuẩn bị là đc chứ j, còn đi ngày nào không cần phải biết bây h. Tôi thầmnghĩ, quái lạ, lẽ ra định đc ngày thì nó phải khoe ngay mới tôi mới phải chứ,ngẫm nghĩ 1 chút tôi mới nhận ra, á à, sắp đến sinh nhật cô nàng, chắc khôngmuốn nói để xem mình nhớ không đây mà, cũng ranh phết. Rồi thấy nó lại nhìntôi, tự nhiên mỉm cười, vẻ thần bí, nó ghé sát tôi, nó hỏi : - ê này, mẫu ngườicon gái cậu thích là như thế nào. Tôi nhìn nó, đoán xem nó đang dở trò j đây,tôi ấp úng : - ah… thì… cùng không có j, chỉ cần dịu dàng, đáng yêu,hài hước,hỏi phải nói, gọi phải nghe, biết nấu ăn, biết chiều chống, giỏi nuôi con. Đangnói dở thì nó quay ngoắt mặt đi, nó bĩu môi : - Người thì xấu tính mà đòi hỏilắm thế, h còn lâu mí có người như thế mà tìm nhá.

Tôi cười khẩy, cũng chả biết nói j, tìm đc hay không thì không biết, những rõràng nó hỏi kiểu người tôi thích kia mà, mà đã là thích thì tội j không nóihết, thích chứ chưa chắc j đã phải là mục tiêu đâu, Bàn tay Linh nhẹ nhàng áplên chán tôi, rồi nói :- uhm, cậu hết nóng rồi đó, sáng nay chán cậu nóng lắmđó, tay thì lạnh ngắt, thôi tớ phải về đây, không tý mẹ tớ lại gọi đt kêu về.

Tôi bảo : - thôi, ở đây ăn cơm luôn, nắng lăm, về làm j.
Linh ngồi dậy, nó bảo : - thôi, tớ phải về nấu cơm nữa chứ, xuống mở cổng chotớ đi.
Tôi nhìn nó, nói : - này , tớ bảo, không phải là về nhà tập nấu ăn đấy chứ.
Linh mỉm cười, đập vào người tôi 1 cái, nói : - còn lâu, đừng có mà nằm mơ, vớilại tớ biết nâu ăn từ lâu rồi. Linh khẽ mỉm cười quay người đi xuống nhà, tôilững thững đứng dậy từ từ đi xuống nhà mở cổng.

Nằm vật xuống giường, đầu óc h cũng đã tỉnh táo hơn, cả người đỡ mệt hỏi, trưahôm đó mẹ về nấu cơm tử tế cho tôi ăn, rôi bắt tôi uống thuốc, mãi gần 2h mẹmới lên cơ quan, tôi chả có việc j làm cả, trong người mệt mệt, đánh 1 giấc tớitận chiều muộn,mẹ tôi trở về sớm hơn mọi ngày, việc đầu tiên chính là lên phòngdục tôi dậy, không cho tôi ngủ nữa rồi kiểm tra tình hình sức khỏe,tôi ngồi dâyrồi mới uể oải đi ra ban công hóng mát ,cuối chiều rồi, đứng trên tầng 3 đã cótý gió vi vu thổi, cảm thấy thoải mái quá, giường như tôi đã gần khỏi hẳn rồi,đang miên man suy nghĩ linh tinh thì thấy cái bóng thân thương, đáng yêu ở phíadưới đang phi xe về nhà, thấy chị tự nhiên tôi thấy vui vui trở lại, rồi đc 1lát thấy chị đi ra khỏi nhà, rồi hình như đến nhà tôi thì phải, đúng thật, đangđi vào nhà tôi rồi, tôi vội chạy nhanh xuống phòng, lấy cái máy sấy tóc bật hếtcông xuất thổi mạnh vào mặt cho nóng bừng lên, rồi nhẹ nhàng lên giường nằm,lắng nghe tiếng bước chân từ cầu thang vọng lên, tôi mỉm cười đón chờ màn kịchsắp diển ra.
Tiếng bước chân cànglúc càng rõ, tôi tủm tỉm cười, rồi già vờ lim dim đôi mắt, 1 bàn tay mềm mạikhẽ áp lên trên trán, rồi trượt xuống khắp lên mặt, tiếng thở nhẹ nhàng, manmát ngay bên cạnh, rồi tự nhiên bàn tay đó xoa xoa lên tóc tôi, khẽ nắm nắmlấy, rồi tự nhiên béo lên má tôi, tôi đau quá, mở mắt, kéo bàn tay đáng sợ kiara, đập vào mắt tôi là chị, chị đang cười rất là tươi, hàng tóc rũ xuống tônthêm vẻ dịu dàng đáng yêu, đôi mắt long lanh nghịch ngợm nhìn tôi, chị nói : -Hứ, dám định lừa chị à, dậy đi, đừng có mà nằm ườn trên giường như thế nữa.

Tôi ỉu xìu, xoa xoa cái má đang chuẩn bị đỏ ửng lên, tôi làu bào : - chị khôngbiết thương người ốm j cả, không thấy chán em nóng bừng lên à.
Chị nhìn tôi, bĩu môi nói : - thôi đi, ban đầu sờ chán em, chị cũng tưởng làthật, nhưng tự nhiên thấy tóc dựng lên, sờ lại nóng nóng, chị biết ngay là emlừa chị, chắc là lấy máy sấy tóc ra nghịch chứ gì, hi hi, đừng hòng qua mắt đcchị nhá, mẹ em nói là em ốm từ sáng, nhưng theo chị thấy chắc h đã khỏe lênnhiều rồi đúng không

Thế là hết, đang định tính làm nũng chị 1 phen ai dè, chán quá,tôi cố đánh bàicùn : - khỏe đâu mà khỏe, nằm nhiều nên thế thôi, em mệt muốn chết nè. Chị cườirồi túm lấy tay tôi,vốn định kéo tôi ra khỏi giường,bàn tay tôi nắm chặt lấybàn tay chị, nỗi niềm yêu thương dâng trào trong tôi, tôi kéo chị trở lại, chịngã vào lòng tôi, nỗi nhớ chị da diết, 1 ngày mà cảm giác thật là lâu, ôm thânhình bé nhỏ của chị, lòng tôi như bình yên trở lại, chị hơi cựa quậy 1 tý rồiđể im cho tôi ôm, tiếng chị thỏ thẻ : - đc chưa nào, mẹ em đang ở dưới nhà đó.

Tôi cười cười, siết chặt vòng tay như muổn cảm nhận hết đc thân hình người congái mềm mại, dịu dàng, tôi nói nhỏ : - không sao đâu, có j mẹ nhìn thấy , embảo là tự nhiên em cảm lạnh đột ngột, nên phải ôm chị để sưởi ấm, thế là đcrồi.

Tiếng chị cười khúc khích, chị cựa quậy, xoay người lại nhìn tôi, cốc yêu 1 cáilên cái chán của tôi, chị bĩu môi : - này thì cảm lạnh này, dậy, dậy ngay, muốnchị lây ốm của em ah. Tôi không nghe, lại càng ôm chặt bờ eo nhỏ nhắn của chị,2 bàn tay chị khẽ béo má tôi, nói nửa đùa nửa thật : - Dậy đi, nói hoài khôngnghe, sao hư quá vậy, buông chị ra.

Rồi cứ thế day day 2 bên má, tôi cười cười, ngắm nhìn khuôn mặt đáng yêu đanggần ngay trước mắt,hơi thở nhè nhẹ như thoang thoảng lên mặt, tôi gục đầu lênvai chị, tham lam hít thở mùi thơm, mùi thơm trên người chị, rất thơm, rấtquyến rũ,rồi tôi không kìm chế đc nữa, khẽ áp đôi môi lên bờ môi chị đang léonhéo bên tai kia, đôi môi kia khẽ ú ớ rồi cũng để yên, chầm chầm áp nhẹ lên bờmôi tôi, say đắm, cánh tay chị mềm mại quàng qua cổ tôi, mắt chị ngắmnghiền,chúng tôi lại như hòa vào nhau, mê ly và say đắm, rồi tự nhiên chị nhưbừng tỉnh, dẫy nảy cả người lên, rồi đẩy tôi ra, nhảy xuống giường, rất nhanhnhư 1 con sóc, dón rén ra cầu thang nhìn xuống,nhìn dáng vẻ như vụng trộm củachị, tôi cảm thấy buồn cười, không biết chị làm j nữa, chị quay người lại, vuốtvuốt ngực thở phào 1 cái, chị lườm tôi một cái, chị nói : - hết hồn, cái thằngnày, liều quá vậy, nhỡ mẹ em lên đây thấy thì chị biết làm thế nào đây.

Tôi mỉm cười, thì ra chị dón rén ra cầu thang là vì thế, rồi không kiềm đc nữa,tôi cười to khoái trá, chị cũng nhìn tôi rồi cũng mỉm cười, chạy vào đè taytôi, vai tôi, eo tôi mà véo liên hồi, tiếng cười của tôi, tiếng cười của chị,sao bình thường mà h đây với tôi, sao đáng yêu, nhẹ nhàng đến thế, chị luôn bêntôi mỗi khi tôi cần, vẻ đáng yêu, những lời nói, nụ cười của chị làm tôi hạnhphúc. Tiếng mẹ tôi ở dưới vọng lên : - Thủy ở lại chơi với em nó nhé, cô đi chợchút đây, có gửi cô mua cái j không ?

Chị giật thót mình, thôi cười, chị chạy ra cầu thang, chị nói vọng xuống : -vâng, cô cứ đi đi ạ, cháu mua hết đồ ăn rồi cô ạ.

Tiếng mẹ tôi lại vọng lên : - ừ , đc rồi, cháu bảo em nó xuống giường, nhìn nhàluôn hộ cô với nhé.
“ – Vâng, cô đi đi, cháu kêu Sơn xuống h đây ah.
Tiếng kéo cổng rồi tiếng chốt cổng kêu lạch cạch, chị quay sang nói với tôi : -thấy chưa, hút chết đó, đó, nghe lời mẹ đi kìa, xuống nhà trông nhà đi kìa, cứnằm dài trên giường vậy, xấu quá đi.
Hứ, giám trêu tôi ah, h mẹ tôi đi rồi, tôi là vua ở cái nhà này, cừu lạc vàonhà sói rồi em ơi, đứng đó mà chỉ trỏ, tôi nhanh như sóc, nhảy xuống giường,chị nhìn thấy thế, đoán đc tôi muốn ý, kêu lên 1 tiếng rôi co giò chạy, chạy điđâu, chạy đi đâu, tôi rượt theo chị, căn phòng cũng không to lắm ấy, chị lạiđang mặc váy nữa, làm sao mà chạy nhanh đc, sau 1 đợt kêu la om òm thì đã nằmgọn trong vòng tay tôi rồi, tôi ôm chặt chị, tôi bảo : - sao, còn muốn chạy điđâu nữa thì chạy đi xem nào.
Chị phì cười, dãy nảy lên : - buông chị ra đi, chị có chuyện muốn nói mà, nàynày cái tay, đừng có mà nghịch linh tinh.
Tôi nới lỏng vòng tay, tò mò hỏi : - chuyện j muốn nói với em.
Chị gỡ 2 tay tôi ra, vuốt vuốt lại mấy sợi tóc rối đang bay bay trước mặt, chịvẫn mặc đồ thật là đẹp, cái áo trắng bằng vải lụa mềm mại, cái vái Zip mầu xámbó sát đôi chân dài thon nhỏ, khuôn mặt đáng yêu như nghiêm nghị trở lại, chịnhìn tôi, tự nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, 1 cảm giác vô hình j đó làm tôi cảmthấy lo lắng không yên trong lòng, 1 lát sau, chị nói : -Có lẽ chị sẽ đi côngtác ở Nha Trang, có thể sẽ đi lâu đó.
Tôi nghe mà như sét đánh bên tai, chị đi Nha Trang đã đành,nhưng sao lại nói đilâu nữa, tôi lắp bắp, túm lấy bả vai chị, tôi hỏi : - sao lại đi Nha Trang, màđi bao lâu mà nói là đi lâu.
Chị quay mặt đi, khẽ thở dài,đôi mắt như mơ hồ,rồi chị nói tiếp : - Có 1 đợtsát hạch chi nhánh ở dưới đó, cũng không biết là bao lâu nữa, nhưng ngắn nhấtlà hơn 1 tuần mới xong đc. Chị ngừng lại, chị nhìn tôi, đôi mắt long lanh thămdò, đôi môi run rẩy, 1 lát sau, chị khẽ nói :
- Thời gian qua, giữa chị và em, tiến triển quá nhanh, nó làm chị cảm thấy bốirối, chị không biết phải làm thế nào cả, nhiều lúc chị cảm thấy áp lực, cảmthấy sợ hãi,lo lắng, nhưng những lúc bên em, chị thấy bình yên, cử chỉ của em,lời nói của em, như xua tan mọi thứ,chị chỉ cảm thấy niểm vui, chị như quên đitất cả nhưng khi còn lại một mình, hay ở bên anh Hùng, chị cảm thấy mình đã làm1 cái j đó rất ghê gớm, chị không biết nữa, chị không biết mình phải làm sao,chị đã đúng hay đã sai, đôi khi chị cảm thấy ghê tởm chính mình, chị có lỗi vớibố mẹ, có lỗi với Bi, với chồng chị nhưng mà chị… chị…
Tự nhiên tiếng chị như nghẹn lại, đôi môi run rẩy như không nói gì thêm đc nữa,tiếng chị thổn thức làm con tim tôi như nghẹn lại, cổ họng đắng ngắt, tôi phảilàm sao bây h, nói j bây h, chính h đây, nghe lời tâm sự của chị, tôi cũng cảmthấy rất bối rối, tôi đã vô tình đẩy chị vào tình thế này, tình thế khổ sở tiếnthoái lưỡng nan này, nhìn thân hình chị khẽ run lên, rồi tiếng nấc nhỏ nhỏnghẹn ngào, bàn tay chị nhỏ bé khẽ bịt miệng, kìm nén tiếng nấc trong lòng, tôiđứng như trời chồng, tôi phải làm sao đây, mọi khi nhanh miệng lắm mà, sao hđầu óc chả nói đc 1 lời nói nào, bàn tay nhỏ khẽ quệt nước mắt lăn dài trên má,chị lại nói tiếp :
- chị cần thời gian, chị muốn đi đâu đó, chị sợ áp lực này, chị cần đến 1 nơinào đó để suy nghĩ về anh Hùng, về em và về cả cu BI nữa, chị cần suy nghĩ chínchắn cho mối quan hệ này, chị không biết là có nên tiếp tục hay là, hay là …...

Tiếng nói đứt quãng, hơi thở dồn dập, chị quay người bước đi, h thì đầu óc tôiđã trở lại, nhanh như cắt, tôi chụp lấy bàn tay chị, kéo chị vào lòng, khẽ ômthần hình bé nhỏ như đang run rẩy, tiếng thổn thức văng vẳng bên tai, tiếng contim như siết lại từng nhịp, lòng tôi chua sót, có phải tôi đã phảm sai lầmkhông, 1 sai lầm vô tình phá tan sự bình yên của gia đình nhỏ bé của chị, nhưngtôi thật lòng yêu chị, tôi muốn đem sự quan tâm, yêu thương và lo lắng của tôibù đắp cho chị khi mà chị đã bị bỏ rơi, chị đã sống 1 cuộc sống nhạt nhẽo,không đc yêu thương, chăm sóc từ chính người chồng ham chơi của mình, chẳng lẽnhư thế là sai lầm sao, không, không phải thế, tôi quyết không hối hận, khẽnhắm mắt, hít thở mùi thơm thoang thoảng từ mái tóc, lòng quặn đau từng nhịpkhi tiếng khóc của chị vẫn thổn thức bên tai, tôi xoa nhẹ lên lưng chị, rồi khẽghìm đầu chị vào vai tôi, tôi thì thào:

- Chị đừng khóc nữa đc không, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi, em không hề đòi hỏibất cứ thứ j của chị cả, em chỉ muốn đem lại cho chị niềm vui, sự quan tâm vàhạnh phúc thôi, em tình nguyện mãi mãi để mối quan hệ này chỉ là sự lén lút, emkhông quan tâm, chỉ cần đc bên chị mà thôi, đc yêu thương chị và đc chị quantâm em, thế là quá đủ rồi, em sẽ chờ câu trả lời của chị, nhưng mà….. – tiếngnói như nghẹn lại, lòng tôi chua sót, khẽ hít 1 hơi thật sâu, tôi nói tiếp –nếu mà chị không muốn tiếp tục nữa, thì với em, những ngày qua mãi mãi sẽ làmảnh ký ức đẹp nhất của cuộc đời em, em sẽ tôn trọng câu trả lời của chị, em sẽkhông níu kéo, không làm hỏng mọi thứ của chị, sẽ lặng lẽ ngắm nhìn chị.

Lặng im lắng nghe hơi thở, tiếng đập của trái tim, tôi cố nén lòng, ngăn lànnước mắt, tôi không dám nghĩ đến viễn cảnh của tương lai nữa, nó làm tôi sợhãi, chị im lặng không nói j, vòng tay đã quàng qua lưng tôi, siết chặt từ baoh, tôi khẽ nói tiếp:
- Thủy, chị biết không, chị là người con gái đầu tiên của cuộc đời em, chị đãcho em biết thì là là yêu, là nhớ, là buồn, là cô đơn, đem lại cho em vui vẻ,hạnh phúc và thật nhiều kỷ niệm đẹp, tuy chỉ là quãng thời gian ngắn ngủi,nhưng với em, đó là cả một chặng đường đẹp, chị h đây đã có 1 góc đặc biệttrong trái tim em, mãi mái không thể xóa nhòa đc.

Khẽ đẩy chị ra, nâng chiếc cằm bé nhỏ, đáng yêu, ngắm nhìn khuôn mặt chị thânthương, hàng mi cong cong ướt đẫm lệ, đôi mắt trong veo, to tròn ngân ngấnnước, bờ má mịn màng, đang còn vương vấn hàng lệ, đôi môi bé nhỏ, run rẩy nhưmuốn nói j đó lại thôi, chị khẽ nhìn tôi âu yếm, bàn tay nhỏ khẽ nâng lên vuốtve mái tóc tôi, chị khẽ mỉm cười, 1 nụ cười mà mang theo vô vàn đau khổ. Tôingắm nhìn chị, cảm nhận bàn tay chị lặng lẽ vuốt má tôi, vuốt ve bờ môi tôi,rồi đột nhiên, chị khẽ rướn người, 1 bờ môi ngọt ngào pha lẫn nước mắt cay đắngáp lên đôi môi tôi, nụ hôn cháy bỏng mang theo biết bao tình yêu, cay đắng, sựđấu tranh và lòng tiếc nuối khôn nguôi, tôi ngắm mắt, cố gắng hưởng thụ tìnhyêu say đắm từ chị, sự đắng cay từ chị, có lẽ, đây sẽ là nụ hôn cuối cùng củatôi và chị, đôi môi tôi run rẩy, tôi muốn hưởng thụ nó 1 cách trong sáng nhất.Đôi môi đó khẽ rời khỏi môi tôi, tôi khẽ mở mắt, nhìn chị, chị mỉm cười, đãthôi khóc, nhìn tôi, tôi mỉm cười đáp lại chị, khẽ âu kiếm lau những việt nướcmắt còn đọng lại trên má, xót xa quá, tôi im lặng, đc 1 lát, tôi hỏi : - thếkhi nào chị đi.
Chị im lặng, rồi 1 tiếng nói nhỏ nhẹ cất lên : - Ngày mai. Tôi hơi sững sờ, saolại phải đi gấp như thế chứ, rồi cũng cố chấn tĩnh, dù sao cũng chỉ hơn 1 tuầnthôi mà, những nhỡ mà quá ngày ấy, tôi hỏi lại : - vậy chị nhớ phải về trướcngày em lên Hn đó, em không muốn chị biệt tích luôn đâu đó.

Chị mỉm cười, nhìn tôi nói : - đc rồi, chị sẽ về trước khi em nhập học, thế đãđc chưa. Rồi lặng im, chị nói tiếp : - lúc nãy khi nghe em nói thật lòng mình,chị đã cảm thấy không còn hoài nghi j nữa rồi.
Tôi nhìn chị, tôi hỏi : - thế chị hoài nghi cái j về em vậy.
Chị nhìn tôi cười, khẽ vuốt vuốt mái tóc mai, đôi môi cong lên khẽ nói : - emkhông cần biết, hỏi nhiều làm j.
Tôi liếc nhìn chị, đôi mắt tuy vẫn buồn nhưng đã thoáng có nét vui vẻ vốn cócủa nó, tôi hỏi : - thế anh Hùng biết chưa.
Chị gật đầu, chị bảo tiếp : - chị về để chuẩn bị hành lý, rồi tối nay sang nhàông bà ngủ với cu Bi, sáng sớm mai chị đi sớm, đi ô tô với cơ quan luôn.
Vậy là khoảng khắc này là những khoảng khắc cuồi cùng trước khi tôi biết đc câutrả lời chính xác của chị sao, cố dằn lòng xuống, tôi kéo tay chị đi thẳng lêntầng 3, chiều muộn rồi, ánh mặt trời vàng nhạt trải dài trên phố, hơi nóng đãđc thay thế bằng không khí mát mẻ cuối ngày, từng làn gió nhè nhẹ mơn trớn khắpnơi, mát quá, dễ chịu quá, tôi kéo tay chị đứng gần lan can, trong lòng tôi cóbao điều muốn nói nhưng h đây lại chẳng biết nói j, chỉ muốn lặng im đứng bênchị mà thôi, cảm giác niềm hạnh phúc nhỏ nhoi lại có thể là cuối cùng này, cảmgiác thật là khó tả trong tôi,khẽ quay sang ngắm nhìn chị,mái tóc đang bay baytheo chiều gió, đôi mắt đang nhìn về phía cuối chân trời, rồi tự nhiên quay đầunhìn tôi, lặng lẽ mỉm cười, khẽ tựa đầu vào vai tôi, gió mang theo mùi hươngcủa chị thoang thoảng lướt qua cánh mũi, dịu dàng, hưng phấn, bàn tay khẽ nắmtay chị, lặng lẽ ngắm nhìn đường phố, cảnh phố lúc hoàng hôn thật là đẹp, khắpnơi toàn là 1 màu vàng nhat, xa xa phía chân trời, những tia nắng cuối cùngcũng đã dần dần chìm vào trong dãy núi.
Tiếng chị thoảng qua trong gió : - thôi, muộn rồi, chị về nhé.
Tôi cúi đầu, không biết nói j cả, khẽ rời bàn tay chị, tôi nói : - ừm, chị vềđi, đi công tác nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, có j thì hãy gọi ĐT cho em, đc chứ.
Chị mỉm cười, gật đầu,rồi khẽ sờ lên chán tôi lần nữa, chị nói : - em cũng thế,đừng có mà ốm nữa đó, nghe chưa, – rồi như nhập ngừng, chị nói tiếp : - khônglà chị sẽ lo cho em lắm đó, người tình của chị.
Tôi ngỡ ngàng, trong lòng tràn lên muôn vàn càm xúc, dù đã trải qua biết baonhiêu truyện, nhưng đây là lần đầu tiên chị xác nhận mối quan hệ giữa tôi vàchị,chị cầm tay tôi, rồi nói : - nào, xuống nhà thôi, không đứng đây trúng gióbây h, đang ốm dở đó.
Tôi lắc đầu, nói : - em không sao, chị cứ xuống nhà đi, mẹ em không khóa cổngđâu, em muốn đứng đây thêm lát nữa. Chị nhìn tôi rồi gật đầu, buông tay tôi ra,tôi mỉm cười nhìn theo bóng dáng chị dần dần tiến đến cầu thang, chợt có cái jđó lấp lánh dưới cổ chân của chị, tôi nheo mắt, lòng tự nhiên lại dâng lên cảmxúc vui mừng vô hạn, tôi hỏi : - Thủy, chị nói với anh Hùng thế nào về chiếcvòng vậy.

Chị dừng lại, cúi đầu xuống nhìn chiếc vòng, rồi ngẩng đầu lên, cười tinhnghịch với tôi, ánh nắng hoàng hôn màu vàng chiếu lên khuôn mặt càng tôn thêmvẻ đẹp của chi, từng ngọn tóc theo gió rối bay bay trước khuôn mặt,khẽ dịu dàngvuốt ve mớ tóc, chị nói : - Thì nói theo cách em bảo thôi chứ còn j nữa, chứchị đâu có nghĩ ra đc cách nào.
Tôi mỉm cười nhìn chị, sao mà khờ khạo quá, thiếu j cách chứ, tôi nói : - emrất vui vì chị đã đeo nó bên mình, nếu đc hãy đeo nó suốt chuyến đi công tácnhé, nó rất hợp với chị đó.
Chị không nói j, lặng lẽ quay đầu bước xuống, rồi từ đâu đó trong gió, tiếngchị ừm như thoảng qua tai, tôi mỉm cười, khẽ thở 1 hơi dài tự nhủ “Biết đeoxích chân thì có thể chạy đc đi đâu đc kia chứ, chị sẽ sớm trở về bên tôi thôi”. Trong lòng thôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cảm thấy bình yên và tĩnh lặng,tôi sẽ chờ chị trở về, trước khi tôi lên HN, tôi muốn nghe câu trả lời của chị,và tôi sẽ nói với chị rằng “ TÔI YÊU CHỊ ”.

Ngằm nhìn thân hình chị bé nhỏ đi trên phố, rồi thân hình đó như quay lại,hướng lên tầng 3 khẽ mỉm cười, bàn tay bé giơ lên vẫy vẫy với tôi, tiếng chịnhư đâu đây, mãi văng vẳng bên tai tôi , h đây, tôi đã là “ Người tình của chị”


Tối hômđó, tôi như gỡ bỏ đc hết gánh nặng trong lòng, cảm thấy thoải mái hơn hẳn,cũngchả còn cảm thấy mệt mỏi gì, h đây tôi chả còn buồn vì điều j nữa, chỉ có 1 ýnghĩ duy nhất trong đầu là chờ ngày chị trở về thôi, và mọi chuyện sẽ lại tốtđẹp như xưa, trưa nay do mệt nên ăn vớ ăn vẩn, tối đói quá, đánh 1 lèo 3 bátcơm + thêm nguyên nửa quả dưa hồng, mùa hè mà đc ăn dưa hồng (có nơi gọi là dưaMỹ, dưa Vàng đó, gọi vỏ, dưa màu vàng, giòn và rất thơm , ) bỏ tủ lạnh thì thôirồi luôn, mẹ tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên, trưa nay ăn uống uể oải thế mà tối ănnhiều thế, mẹ tôi vui lắm, cứ thế bắt tôi ăn thêm, bố tôi chỉ lắc đầu cườicười, mẹ tôi còn dò hỏi xem là tại Linh sang chơi nói gì mà làm tôi vui nhưthế, rồi lại đoán hay là tại Thủy, tôi chả nói j, chỉ đáp qua qua. Ăn uống xongxuôi, đang ngồi xem thời sự với bố, tự nhiên có chuông ĐT của tôi reo, tôi cầmlên nghe, giọng Linh ở bên đầu dây : - Sao rồi, cậu đã khỏe lên chưa .
Tối nay đang ốm dở, chắc không đi đâu đc, ở nhà cũng chả có ai, hay là kêu Linhsang nữa nhỉ, tôi cười cười, rồi giả vờ thều thào trong điện thoại : - Tớ khôngbiết nữa..tớ…tớ vẫn thấy mệt lắm… mẹ tớ phải mời bác sĩ… mới về rồi .
Giọng Linh bên kia hốt hoảng : - Sao lại nặng lên như thế, hồi trưa khỏe lênnhiều rồi mà.

Tôi lại thều thào : - ai biết đc, chắc chiều muộn ra hóng gió nên trúng giórồi, tớ đang truyền nước nữa nè, tớ.. tớ mệt quá.
“ – trời ơi, ai lại ốm còn hóng gió làm gì không biết, sao cậu lại ngốc vậy,thế giờ tớ qua nhà cậu nhé.
“ – thôi, qua là lây ốm đó, ở nhà đi, tớ ở một mình đc rồi
“ – không sao mà, tớ qua luôn đây, đừng có mà ngủ đó, nhớ chưa..tút tút . Tôicười hé hé, thế là chút xíu nữa là có người nói chuyện rồi, ở nhà chả có ai,thật ra kêu nó sang cũng đc thôi, nhưng mà tối rồi, chả lẽ léo nhéo năn nỉ nóqua,mà lỡ nó lại nói đi đây đi đó, chẳng hóa ra mình ăn quả đắng ah, chơi thếnày mới hay này, ha ha, tôi chạy xuống bếp, tôi bảo mẹ : - mẹ này, tý mẹ lênnhà, Linh nó mà đến, mẹ bảo con đang ốm nặng nằm trên giường nhé .
Mẹ tôi nhìn tôi cười cười : - cái thằng này, lại bày trò trêu Linh hả, mẹ thấyLinh nó rất ngoan, sao con cứ bắt nạt nó hoài thế.
Tôi nói : - bắt nạt cái j đâu, con ở nhà buồn quá, nên nói thế để kêu nó sangchơi thôi mà, thế nhé mẹ nhé, nó phi qua bây h đó, con lên nhà đây.

Tiếng mẹ tôi cười rồi cũng gật đầu, tôi tủm tỉm cười chạy lên phòng. Chạy làlan can đứng ngóng, y như rằng là hơn 5p sau đã thấy tiếng xe máy trước cửa,rồi tiếng Linh chào bố mẹ tôi, tôi chạy vào phòng, tắt hết điện đi, đứng ngóng,thấy có tiếng bước chân đi lên, có tiếng mẹ tôi ở dưới nói lên : - Linh ah,cháu sách bịch gì mà to thế, cho cô xem là cái j nào .
Tiếng Linh cười, nó bảo : - bí mật cô ạ, cháu lên tầng đi, hi hi.
Tiếng bước chân rõ thêm, nó gần lên phòng rồi, tôi nép ở sau cửa, thấy bóng nóbước vào, đèn tối nên nó hơi rụt rè, nó bước vào trong rồi gọi nhỏ : - Sơn ơi,ngủ rồi ah.
Thấy cái bóng nó đang lom khom tìm công tắc, quay lưng lại với tôi , tôi đóngxầm cửa lại. thấy nó giật thót nguời, tôi chạy lẹ ra, 1 tay bịt mồm nó, tay kiavòng qua bụng, kéo nó vào người, rồi ghé vào tai nó nói : - im mồm , cướp đây,động đậy là chết.

Cả người nó áp sát vào tôi, mùi thơm của dầu gội đầu, sữa tắm, mùi thơm concái, tất cả hòa quyện vào nhau thành mùi thơm tuyệt nhất trần gian, người nóthơm thiệt, tôi cứ nghĩ làm vậy thì nó sẽ hét ầm lên, hung hăng chống trả, rồisẽ có trò vui để xem, ai dè nó đừng im, chả thấy động đậy j cả, hay là sợ quánên ngất cũng nên, bàn tay tôi đang ấp lên môi nó, từ từ buông ra, khẽ với taybật điện xem thế nào, lớ ngớ nó giật mình rồi sợ quá đứng tim thì chết, ánh đènđiện sáng lên, soi rọi cả căn phòng, Linh khẽ gỡ bàn tay đang quàng qua bụngnó, quay lại nhìn tôi, tay kia đang sách cái túi màu đen, nó trừng mắt nhìntôi, rồi “bịch”, cái túi rớt xuống , nó hung hăng nhè tay tôi, eo tôi, vai tôi,tóm lại chỗ nào có thịt trên người là nó véo, vừa véo nó vừa nói : - này thì ốmnày, cướp này, hay lắm hả, làm người ta tưởng thật chạy vội đến đây, này thì ốmnày, cho ốm thật luôn.

Tôi dãy nảy lên, nó tức thật nên bấu mạnh tay, cứ như kiểu cắn răng cắn lợi màbấu ý, làm tôi đau quá, kêu đau thành tiếng, vội phản kháng kịch liệt, mở cửachạy xuống cầu thang, dụi dụi mấy chỗ bị nó véo, miệng xuýt xoa khôngngừng,nhìn nó đầy trách móc, nó đừng ở trên thở hồng hộc, ấm ức nhìn tôi, mẹtôi nghe thấy tiếng tôi kêu, nói với lên : - Mấy đứa làm cái j mà ầm ầm thế hả?
Tôi nói vọng xuống : - không có j đâu mẹ ạ
- không có j mà la ầm lên thế là làm sao hả - tiếng mẹ tôi lại vọng lên.
- Ah,- tôi ậm ừ - à,chuột, chuột đó mẹ ah, Linh nó thấy chuột nên nó la làng đómà.
- chuột, làm sao lại có chuột trên nhà đc chứ hả - tiếng mẹ tôi gần hơn, hìnhnhư chuẩn bị lên.
- có đó cô ah, có con chuột cống mấy chục cân đang ở đây này – rồi nhìn thấytôi đang cố nhăn mặt cười, nó bĩu môi : - Nhìn cái mặt mà thấy ghét. Rôi đixuống cầu thang, đi ngang qua tôi, tôi hơi ngợ ngợ, tôi kéo tay Linh lại, tôinói : - đi đâu vậy.
- đi về chứ đi đâu – Linh hơi dừng lại.
- Về, đến đây rồi, sao tự nhiên lại về chứ - tôi kéo người nó lại gần thêm.
Linh quay người lại nhìn tôi,vẻ mặt ấm ức, nó nói : - Tức nên về, ghét nhất aicứ có cái kiểu nói vớ nói vẩn, khỏe rồi còn nói ốm nặng.

À, thì ra là vậy, tôi cười cười, nói : - thôi đừng giận, lên phòng đi rồi tớnói cái này. Đi lên phòng, kéo theo cả linh, nó chả nói năng j, cũng lên theo,con gái là thế, cứ hay thích giả vờ làm nũng, tôi kéo nó lên phòng, đặt nó ngồixuống ghế, tôi nhìn nó : - thôi đừng làm mặt giận nữa mà, thấy tớ thế này chảlẽ làm cậu thật vọng.
Nó ngẩng lên nhìn tôi, vội thanh minh : - không phải thế, tớ chỉ bực là cậu giảbộ nặng thêm thôi.
- ồ, thế ah, thế bữa nào có người nghĩ ra cách kêu thằng Tuân giả vờ bị tai nạnthế nhỉ - tôi nhìn nó, bộ mặt rất là nghiêm chỉnh.
- nhưng mà, cái đó khác, cái này khác – nó ấm úng
- Khác, khác cái j, thậm chí còn nặng hơn nữa kìa, hứ, người ta chưa hỏi tội làmay rồi, lại còn nói j nữa …. Tôi nhìn Linh, nó cúi đầu nhận tội, tôi cườithầm, tôi nói tiếp : - thôi, nói thật là tớ muốn cậu đến nhà chơi với tớ thôi,sao, không thích đến nhà tớ chơi ah – tôi nhìn nó, thấy nó vẫn cúi đầu, lắc đầukhông nói, tôi tủm tỉm :
- thế là đc rồi, đã đến rồi lại còn đòi về nữa, không thích ở lại nói chuyệnvới tớ ah.

Nó lại lắc đầu, tôi cười cười : - thế là đc rồi, ngồi yên đó, tớ xuống lấy nướcuống nhé. Linh kéo tay tôi lại, nó chỉ vào cái túi, h tôi mới chú ý, cái túi nósách đến đang nằm ở gần cửa ra vào, nó bảo : - tớ mang đến đầy đủ cả đó, có cảnước uống đó. Tôi tò mò, đi ra mở, bên trong nào là sữa mút, nào là bổng ngô,mấy chai C2, vài quả cam, tôi tròn mắt, cười cười quay lại hỏi nó:
- tớ đoán là thứ duy nhất cậu mua trong này chắc chỉ có bổng ngô hả, lại mangtừ nhà sang đây chứ j. Linh cười nói : - ừ đó, của nhà trồng đc mà, ăn khônghết nên mang cho ai đó giả vờ ốm ăn cho mau mau khỏe mà đi làm cướp. Tôi cườihì hì, nhìn cái môi đánh đá cong lên, tôi trêu nó:
- Nghề của chàng mà, cướp bóc j, trêu cậu cho vui thôi.
Linh đong đưa trên ghế, đôi mắt tinh nghịch nhìn tôi móc từng món lỉnh kỉnhtrong cái túi nó mang đến, tôi chẹp miệng, không biết là nó có ý j, thăm ngườiốm mà nào là bỏng ngô với C2 lạnh, sữa mút cũng lạnh, mấy quả cam, ở dưới đáytúi có mấy quả mận chín nữa, tôi reo lên thích thú, tôi thích ăn mận lắm, mà mẹtôi cứ sợ nóng nên không cho tôi ăn nhiều, Linh cười tít mắt, nó bảo ở nhà còncó mấy quá mận mang sang đây hết, nó không biết chọn mận nên không dám mua, sợtôi chê không ngon,còn khoe là cô nàng ngoài bổng ngô ra còn mua thêm mấy chaiC2, cứ như là sợ mình quên công lao không bằng. Tôi hỏi:
- này, có ý j đây hả, mua bỏng ngô với C2 lạnh thăm người ốm, có phải muốn đầuđộc tớ không hả, hay là muốn tớ ốm nặng thật.
Linh cười rất là tươi, khuôn mặt đã hết giận từ khi nào, nãy h cứ lặng lẽ nhìntôi ăn mận, Linh bảo :
- ừ đó, tớ muốn cậu ốm thật nặng vào.
Rôi lại cười tít mắt, tôi làu bàu :
- thế tớ ốm thì cậu chăm cho tớ nhé.
- Đc thôi, không vấn đề j, tớ biết cậu cũng thích ăn bổng nên mua qua đây, tínhăn chung luôn với cậu cho vui, C2 thì tất nhiên là để uống rối, uống lạnh mớingon, cậu ốm đau họng thì để 1 lát cho bớt lạnh rồi uống, nào, mang lại đây chotớ 1 chai C2 đi. Tôi nhần ngừ, thôi mang cho nó vậy, đưa chai C2, Linh lại chỉvào cái quạt : - Sơn, quay cái quạt lại chỗ tớ, đang nóng muốn chết này.
“ơ giỏi, đc đà là lấn tới, chưa j đã sai khiến mình như thật”, tôi quay ra bậtquạt, rồi nhìn kỹ lại, thây nó ăn mặc khá chỉnh tề, 1 cái áo phông màu xanhnhạt cộc tay kín đáo, 1 chiếc quần jean dài màu đen, tôi thấy kỳ kỳ, có bữa nàonó đến nhà tôi chơi mà mặc quần áo lại chỉnh tề thế này đâu, áo không hở vaithì cũng cổ rộng, quần thì toàn là quần ngố hay quần đùi sock, tôi nói ở đâykhông phải nó ý nói nó show hàng hay j cả, mà ý là đối với tôi, nó khá là thoảimái trong ăn mặc, không thích ý tứ với tôi nữa, toàn là mặc theo ý nó, tôi thấylạ lạ nên hỏi : - Sao hôm nay lại mặc đồ chỉnh tề vậy, tính đi đâu ah.

Linh đang uống nước, thấy tôi hỏi, nó vội ngừng, khẽ gật đầu : - uh, lẽ ra làtối nay có người rủ đi chơi đó, nhưng thấy cậu nói ốm nặng thêm nên qua coi thếnào nên lại không đi nữa.

“Có người rủ đi chơi” tôi thấy hơi lạ, tôi hỏi : - ai vậy, trai hay gái.
Nó nhìn tôi, đôi mắt tinh nghịch, nó hỏi : - Ai thì hỏi làm gì. Đang định nóitiếp thì tự nhiên có tiếng chuông điện thoại, Linh nhổm người, khẽ móc đt, rồiđi ra ngoài ban công, tôi trật tự cố lắng nghe xem có chuyện j.

- vâng, em đây, sao anh lại dùng số này – tiếng linh nhỏ nhẹ, dịu dàng.
- dạ, em đi thăm bạn ốm, nên không đi đc, em nhắn tin cho anh rồi mà, hì hì,anh không giận em chứ
- rồi, em biết rồi mà…… anh cũng thế nhé.
Rồi như có gì đó, tiếng Linh cười dòn tan, như kiểu rất là vui, rồi lại tiếp :
- không đc đâu, chắc em về muộn…. không, bạn thân của em mà, ừm, hẹn anh hômkhác nhé, em xin lỗi, dạ… vâng….em cúp máy nhé, bye bye anh.

 


Từng âm thanh một tôiđều nghe rõ, rất là dịu dàng và thân mật, như một Linh hoàn toàn khác, tôi tựnhiên cảm thấy ngờ ngợ, thấy hơi không quen và 1 chút j đó hơi hơi ghen tỵ,trước nay tôi lại cứ nghĩ đối với Linh, tôi là đứa con trai có tầm ảnh hưởnglớn nhất, vì tôi có nghe Linh kể về mấy anh muốn kưa cẩm nó, nhưng nó nói đềukhông thích cả, và với lại có chuyện j buồn , hay vui, nó thường tâm sự với tôimà, sao tự nhiên mọc ra 1 cái “anh” gì đó lạ hoắc thế này. Linh bước vào nhìntôi cười, tôi hỏi : - ủa, có anh nào gọi dt ah.
Linh nhìn tôi nói : - uh, anh Hiếu đó, cậu có biết không, cái anh mà học trênmình 1 khóa, là người hay làm MC cho trường mỗi khi cắm trại hay văn nghệ đó.
Tôi thì tôi quan tâm quái j 3 cái trò văn nghệ hay cắm trại, hôm nào văn nghệlà tôi thường ngồi cuối cùng để nói chuyện cho dễ, ngồi xa nên nào thấy rõ mặt,cắm trại thì toàn trốn đi phá linh tinh, nào có biết MC là thằng nào, nên cốnhớ cũng chả ra, tôi hỏi : - Hiếu MC ah, uh, lão đó, thì sao, sao cậu lại biếthắn vậy.
Linh tủm tỉm cười rất là tươi, nhìn tôi nói : - ah, nhà anh ấy ngay gần nhàmình, thế mà từ đầu mình không biết, mãi đến khi anh ấy chuyển chỗ trọ gần chỗtớ, tớ mới biết, công nhận anh ấy đẹp trai thật đó, nói lại có duyên nữa, mấychị cùng chỗ trọ tớ toàn nói là ghen với tớ đấy, hi hi
“anh ấy” ,“anh ấy” nghe ngọt thế không biết, lại còn ghen cái j với Linh nữa,tôi hỏi : - Ghen, ghen cái j với cậu.

- Thì chả là anh ấy chuyển đến chỗ tớ,cùng mới đc mấy tháng thôi, 2 anh em cùngquê cùng trường nên gặp nhau cũng vui, anh ấy hay sang phòng mình chơi, còngiỏi máy tính nữa, lần nào cái lap của tớ mà bị làm sao, anh ấy sửa đc hết,không có mà trước h ốm tiền sửa máy rồi – Linh vừa kể vừa cười cười. Tôi lạihỏi tiếp :
- Chỉ có vậy thôi ah, còn j nữa không
- thì tất nhiên là cũng có, đôi khi anh ấy rủ tớ đi chơi, đi xem phim với đi ănnữa, bận thì tớ từ chối, còn rảnh thì tớ cũng đi, mà anh ấy hài lắm ý, nóichuyện buồn cười lắm - càng nói Linh càng lộ ra vẻ thích thú, nghe những lời kểcủa Linh, tôi từ từ tưởng tượng ra cảnh 2 người ở bên nhau, cười cười nói nóithân mật, tôi cảm thấy ngực hơi tức tức, một cảm giác như là hơi ghen tỵ, cảmgiác là người độc tôn của tôi trong Linh bị lung lay dữ dội, cố làm ra vẻ bìnhthường, về khoản này thì tôi khá tốt, cảm xúc thật rất ít khi bị lộ , tôi hỏitiếp : - vậy lẽ ra là tối nay là anh ấy rủ cậu đi chơi ah, đi đc nhiều lầnchưa.
Linh lẩm nhẩm, rồi gật gù : - uhm, cũng mới đc 2 hôm, tại vì tớ về quê mới ramà, nếu mà tối nay đi nữa là 3 hôm, nhưng tớ nghĩ cậu ốm nên thôi, hẹn anh ấyhôm khác rồi.
Tôi lại tiếp : - thế đi những đâu, và làm j thế
Linh nhìn tôi, đôi mắt như dò hỏi, Linh nói : - ủa, sao mà hỏi nhiều vậy.
Tôi tặc lưỡi : - thì chả phải có cái j cậu luôn nói cho tớ là j, nên quenmiệng, hỏi cho hết mà thôi, mà sao trước h cậu nói có mấy người nói thích cậumà cậu không thích, sao lại không thấy nói đên lão này.
Linh ngơ ngác nhìn tôi, nó nói : - có mà, có lần tớ có kể về anh Hiếu mà, tớ cónói anh ấy rất tốt với tớ, lại nói chuyện hợp còn j, tớ chỉ nghe thấy cậu ậm ờrồi chả nói j nên tớ không thèm nói nữa còn j.

Tôi cố nghĩ lại xem nó có nói thật không, hay là mải nghe nó nói quá nên tôi lơmơ ngủ chăng, tôi giả vờ : - ah uh, nhớ rồi, thế lão ấy 2 lần trước đưa cậu điđâu.
- thì đi lượn phố, ăn chè, ăn kem, xem phim,rồi nói chuyện linh tinh, thế thôi,còn cái j khác nữa đâu,anh ấy cũng hay sang nhà tớ chơi, tớ với anh ấy ngồingoài phòng khách xem tivi và nói chuyện.
Trời, hắn còn mò tận sang nhà sao, trắng trợn đến thế là cùng rồi, càng nghetôi lại thấy càng tức, cục tức càng lớn dần, như 1 ngọn lửa từ từ cháy, mỗi lúc1 to, tôi không biết thế nào nữa, chả phải tôi luôn chỉ coi nó là bạn thân thôisao, mà thấy nó kể về người con trai khác thích thú như vậy lại thế này, Linhthì vẫn thế, nó chả bao h giấu diếm tôi cả, tôi hỏi cái j nó cũng nói hết, saysưa kể, khuôn mặt rất là vui vẻ, đôi mắt sáng lên khi nhắc đến từ “anh ấy”,tựnhiên thấy giọng Linh hơi bé, nó nói rồi hình như hơi ngại ngại,nó bảo : - anhấy còn hay khen mình xinh nữa, nào là mặc bộ này đẹp, bộ kia đẹp, anh ấy cònnói… nói…. mà thôi, không nói nữa, ngại bỏ sừ, hi`.
Linh nhìn tôi cười soi mói, tôi đang định hỏi là :”có phải hắn nói hắn thíchcậu không” nhưng cổ họng tôi như nghẹn lại, tôi không nói ra đc câu đó, nó nhưlà 1 cục xương gà, tắc nghẹn ở cổ họng, không thể nói ra đc, tại sao, tại saoư, tôi sợ cái j, sợ rằng Lính sẽ xác nhận điều đó, sợ cái gật đầu của Linh sao,cảm giác này thật là lạ, tôi không quen , tôi sợ điều j đó làm j chứ, ảnh hưởngj đâu nào, cố ra vẻ bình tĩnh, cười cười : - hjc, có j mà cậu phải ngại cơ chứ,không muốn nói ah.

Linh lắc đầu : - Thôi, không nhắc đến anh Hiếu nữa, nói hoài, để tớ xem nào,cậu thấy hết hẳn ốm chưa . Linh giơ tay, khẽ định sờ lên chán tôi, nhưng tôi nétránh, tôi hơi lùi về sau, h không như trước, 1 cái j đó không còn tự nhiên nữagiữa tôi và Linh, tôi nhìn Linh như 1 người khác, đã khác, trước nay tôi đãlầm, không phải tôi là người độc tôn cao nhất trong Linh, mà là 1 người Hiếunào đó, Linh nhìn tôi như không hiểu, tôi cười cười, cố che đi cảm giác : - hếtốm rồi, tay cậu cầm chai C2 lạnh, áp lên chán tớ là sao, có cả nước ở tay kìa.
Linh nhìn tôi, khẽ nhíu mày nói : - không cho coi thì thôi, nhìn cậu vậy chắclà khỏe rồi chứ j. Nói rồi Linh đứng lên, đi ra ngoài ban công, lặng lẽ ngồilên ban công, 2 chân vắt chéo, hơi hướng người ra phía ngoài, tôi đi theo, rađến bên ngoài, không khí mát hơn hẳn, gió thổi từng cơn, từng cơn, đường phốsáng loáng ánh đèn, Linh nhìn ra ngoài đăm chiêu, hơi thở mang theo cả tiếngthở dài. Tôi đứng ngay bên cạnh, Linh quay đầu nhìn tôi, Linh hỏi : - lúc nãykể về anh Hiếu nhiều rồi, theo cậu như vậy, anh ấy có được không .
“được, được cái j cơ chứ, tôi thì liên quan cái j chứ” , tôi lắc đầu mỉm cười,tôi nói : - cái này là tùy ở cậu chứ, làm sao tớ biết đc giữa 2 người
Linh vẫn nhìn tôi, ánh mắt như thăm dò điều j đó từ thằng “bạn thân này”, mãirồi nó cũng nói : - đôi khi, đôi khi tớ cũng cảm thấy… cảm thấy có chút tìnhcảm với anh ấy.

Tôi như chết lặng khi nghe thấy Linh nói thế, tôi ko biết, tôi không hiểu, 1 sựviệc tưởng chừng như không thể lại sảy ra, trước h chẳng có j hết, h đùng 1 cáicó 1 anh nào đo trên trời rơi xuống và Linh nói thích người đó, tự nhiên tôicàm thấy mất mát 1 thứ j đó , thứ mà tôi chứ chắc như đinh rằng nó mãi ở bêntôi, nhưng như người ta nói, có thì không thấy quan tâm, lúc mất đi rồi mới hốitiếc, cố nở 1 nụ cười mà mồm méo sệch, tôi nói : - uh, đó là chuyện của cậu, tớcũng không thể nào xen vào đc, dù sao… dù sao tớ cũng chỉ là bạn thân của cậuthôi, chuyện tư vấn này tớ không rành lắm.
Đôi mắt Linh nhìn tôi, như cố tìm j đó trong tôi, 2 chữ bạn thân h tôi nói ranghe sao có vẻ xa xôi quá, như 2 người ở 2 thế giới vậy, nó không còn gần gũinhư mọi lần nữa, tôi cố che giấu, h tôi bấm loạn quá, tôi vẫn cười cười nhưkhông có j sảy ra cả, rồi thì đôi mắt ấy cũng rời đi, nhìn ra ngoài, tôi khôngnói j nữa cả, trong lòng muôn vàn cảm xúc đan xen, không thể giải thích đc, lẫnlộn hết cả, tôi nhìn Linh, tôi cũng chả biết nói j nữa, cứ thế mặc cho thờigian trôi qua, ngắm xe cộ cứ thế đi đi lại lại, màn đêm dần dần buông xuống,cái lạnh đã từ từ thấm vào da thịt, theo làn gió, xuyên qua từng sợi tóc, từngmanh áo, khẽ rung mình, tôi lắc đầu ngao ngán, ngày mai, tôi phải hỏi rõ xemHiếu là ai, hình dáng thế nào mới đc.
7: 10psáng, tôi trở mình ngồi dậy, vận động 1 chút cho tỉnh ngủ. Tối qua, tôi vớiLinh ngồi xem phim cả tối,nó khoe kiếm đc trên mạng 1 đống phim hay, thế là tôicò cưa nó mãi, cuối cùng nó cũng chịu về nhà, vác cái Lap qua, cô nàng xem rachả thèm để ý những j đã nói trước đó, cứ thế vui vẻ xem phim, ban đầu tôi cònnghĩ vẩn vơ, nhưng sau rồi tôi tặc lưỡi kệ tất cả, tôi có chị là đủ rồi, tôicũng vui vẻ xem phim, phim lại hài hước nữa, con gái có khác, toàn kiếm phimhài + tình cảm, nhưng nói thật là cũng khá hay, trước h tôi với Linh có khánhiều điểm chung,điển hình như là âm nhạc, ăn uống và xem phim, rất hợp nhau,ngoài ra còn khá nhiều sở thích nhỏ nhỏ khác, như chạy bộ, thích yên tĩnh trongbóng tối rồi suy nghĩ vẩn vơ , khi buồn là phải ăn cái j đó thật nhiều như kem,bim bim, đồ ăn vặt … h khi tôi lớn lên còn có thêm mục nữa là thuốc lá và bialạnh, nếu không có đồ ăn thì nghe nhạc buồn, càng buồn càng tốt và tĩnh lặngtrong bóng tối, không bị ai quấy rầy…

Ngáp vài cái, tôi uể oải đứng lên, ngoài hơi rát họng và ho khan 1 chút thì tôiđã hoàn toàn khỏe hẳn, đầu óc không còn đau nữa, tay chân đã hết mỏi mệt,tốiqua Linh nói là sáng nay không cần sang rủ nó đi chạy nữa, cứ ở nhà ngủ, tôi cứnghĩ tối qua thức muộn, tối nay chắc làm giấc đến 9h quá, thế mà 7h hơn, đãtỉnh rồi, lật đật xuống nhà, thấy mảnh giấy mẹ tôi để lại : “ Con nhớ phải ănsáng đấy, đồ ăn trưa mẹ để trong tủ lạnh cả rồi, nhớ phải ăn và uống thuốc đấy”ngó sang bên cạnh là bát nước chấm, vài miếng chả và đĩa bún. Tôi tự nhiên nhớra điều j đó, tôi đoán sáng nay không phải dậy sớm, thế nào Linh cũng đang ngủnướng, gọi dậy trêu 1 trận mới đc, tôi bấm số và cười khẩy, hình dung ra cáigiọng ngái ngủ của nó, bị phá chắc lại akay mình lắm đây. Tiếng nhạc chờ khẽngân nga, rồi tiếng Linh vọng vào, nhưng không phải là giọng ngái ngủ, mà lạilà cái giọng choe chóe vang lên : - Sơn ah, có chuyện j thế, ốm mà cũng dậy sớmthế. Rồi xung quanh, tiếng xe cộ, tiếng phố xá ồn ào, tôi thấy kỳ kỳ, quái lạnhỉ, tôi bảo : - tớ tưởng cậu đang ngủ nướng chứ, đang đi đâu vậy.

Tiếng Linh cười hì hì : - Đang ăn sáng với Hương, còn có cả anh Hiếu nữa, mọingười đang ngồi ăn.
Lại Hiếu, mới sáng ra đã nghe cái tên này, đen rồi, chưa j đã gặp phải quẻ, tôihỏi : - Hương rủ đi ăn ah, thế thằng Tuân có ở đó không.
- Không có, có mỗi 3 đứa mình thôi, ăn ở hàng gần nhà thôi mà, anh Hiếu mời 2đứa, hi hi.
Mje, tôi rủa thầm, thằng đó đc đó, rủ luôn cả 2 em đi ăn sáng, tôi đoán nó chỉrủ Linh thôi, chắc Linh kêu cả Hương đi, mà cái con Hương thì chê cái j thì chêchứ ăn thì chả thấy nó chê cái j bao h, không biết đi chơi với thằng Tuân thếnào, chắc quanh quẩn mấy hàng ăn, tôi nói đôi ba câu rồi cũng cúp máy, tôi đangtự hỏi, tại vì tôi gọi ĐT nên mới biết là Linh với Hương đang đi ăn sáng vớitên đó, vậy nếu như là tôi không gọi thì tất nhiên là không biết rồi, vậy trừhôm nay, còn hôm nào khác nữa không, theo kiểu tình hình này, thì ko chỉ là 1hôm rồi, mà nãy quên đéo hỏi là thằng ôn kia mời ăn cái j, nhưng gần nhà Linhthì toàn mấy quán bún với phở thôi, mje, phải ông thì ông cứ chơi phở xào giòncho chết cha mày, hứ, rồi hét thêm mấy chai sting cho sau chừa , đéo giám gọiđi nữa, mới nghĩ đã thấy ghét rồi.

Đánh xong bữa sáng, tôi uể oải cầm Đt , khóa cổng đi ra ngoài, lượn lờ 1 chútcho đỡ mỏi người,ngó sang nhà chị, nhà chị im lìm, thế là chị đã đi đc 1 ngàyrồi, không biết h đã ngủ dậy chưa hay lại vẫn mèo lười ngủ nướng nhỉ, khôngbiết đã ăn j chưa, hôm qua đi có mệt không, hjc, nếu ko phải chị dặn là khôngmuốn bị quấy rối, làm phiền , muốn bình tâm suy nghĩ thì cứ cách 1 h tôi gọicho đỡ nhớ, thôi, sang nhà thằng Tuân chơi vậy, hỏi xem tình hình nó với emHương ra sao.

{ 0 nhận xét... Views All / Send Comment! }

Đăng nhận xét